Tiếng “O” là cách thân thương được người cố đô dùng để gọi “chị” hay “cô.” Sinh ra ở miền Trung, nó đã thấm đượm trong tôi như ngôn ngữ quê hương để rồi nhớ da diết khi đến một miền khác. Thi thoảng, nghe đâu đó có tiếng ai đó gọi nhau bằng giọng quê, lòng tôi lại bất chợt được kéo lại về với những điều vốn đã là của mình.
Quán O Phương cũng tìm đến tôi theo cách như thế. Giữa con phố chưa bao giờ thôi tấp nập, “thanh âm” từ chiếc bảng hiệu gần gũi ấy có một sức hút khó kìm lòng. Nhiều tín đồ ẩm thực vẫn truyền tai nhau, hễ hàng đặc sản miền Trung nào mà tên có tiếng “O” thì y rằng nơi đó chuẩn vị và đáng thử.
Quán ăn nép mình tại góc đường Điện Biên Phủ giao với Trương Quyền, trong một căn biệt thự cổ đậm chất Sài Gòn xưa, kết hợp hài hòa giữa phong cách hiện đại miền Nam và âm hưởng Đông Dương. Không gian nơi đây đầy hoài niệm với bậc thang cao, hành lang lộng gió và những mảng tường ốp đá lớn. Những ô cửa đón nắng được điểm xuyết bằng song sắt họa tiết chữ Phúc (福), vân mây, sóng nước cùng những ô thông gió rộng. Sự hữu tình của kiểu nhà vườn điển hình, với hồ nước tiểu cảnh phía trước và đôi hàng tre trúc rợp bóng, khiến người ta khó có thể tin đây chỉ là một quán ăn.
Quãng thời gian rời miền Trung vào thành phố lập nghiệp, anh Duy, chủ quán O Phương, da diết nhớ ẩm thực lẫn cuộc sống ở quê nhà. Có một loại hương vị mang tên ký ức, dù chẳng rõ mặn nhạt ra sao, nhưng hễ được nấu bởi người quen, ăn ở góc quen, nó lại trỗi dậy làm ta say đắm. Mong muốn có thể xoa dịu nỗi nhớ ấy của chính mình và cả những người đồng hương nơi đất khách, anh đã hun đúc “thổi lửa” cho quán và đón những vị khách đầu tiên vào một ngày cuối năm.
Cái tên “O Phương” được đặt theo tên người phụ nữ gốc Huế anh yêu từ thời học trò, cũng là người vợ hiện tại. Nó khiến anh cảm giác quán ăn như bếp nhà, và ai đến đây, cũng được chào đón cho một bữa ăn quê hương đầy thân tình. Quả là, ngay cả sự “phô trương,” người cố đô cũng thực hiện một cách nhẹ nhàng, tinh tế!
Nhắc đến món ngon xứ Huế, bún bò luôn chễm chệ ở vị trí dẫn đầu. Ẩm thực cố đô khắt khe ra sao, chỉ riêng bát bún bò thôi là đủ lột tả. Thực đơn O Phương xoay quanh món chủ đạo này với phần nước dùng trong, ngọt thanh từ xương và thoảng vị cay nồng của hạt tiêu. Sợi bún gạo dai vừa phải, thịt bò mềm tới, chả cua đậm đà được bày biện trong đồ gốm họa tiết con gà đẹp mắt. Thêm chút hành ngâm giòn tan, một đũa như gói trọn mọi tinh túy của vùng đất.
Anh Duy chia sẻ: “O Phương giữ nguyên vẹn hương vị bún bò gốc mà không gia giảm theo khẩu vị địa phương. Nước dùng được ninh kỹ suốt 14 giờ, pha trộn cùng mắm ruốc tép đặc sản Huế thơm nồng mà không tanh.” Các nguyên liệu cũng được tuyển chọn gắt gao, từ sa tế từ ớt bột Gio Linh, tôm cua vùng nước lợ Phá Tam Giang, đến hành tỏi đảo Lý Sơn... Riêng chiếc nồi nhôm hình chum nấu nước lèo đã bảo chứng cho độ chuẩn vị. Chiếc nồi đặc trưng này mau nóng, lâu nguội, cứ thế cho ra đời bao nhiêu là giò heo, huyết, thịt nạm, v.v.
Tại đây còn có một bản biến tấu thú vị theo kiểu hủ tiếu miền Nam là bún bò khô. Đây là món bún với phần nước lèo để riêng thay vì chan vào chung. Tô nước dùng kèm với đầy đủ bò tái, nạm, gân, chả cây, giò heo… Phần bún được nêm gia vị sẵn vừa ăn, gồm sa tế, hành khô, mắm ruốc, rau răm và hành tây thái lát mỏng.
Thực khách còn có thể thưởng thức nhiều đặc sản Huế khác như bánh bột lọc gói lá dong, bánh ướt tôm cháy, bánh bèo chén… Các loại bánh có phần đặc biệt hơn nhiều nơi bởi như anh Duy tiết lộ, quán dùng tôm Phá Tam Giang (còn gọi là tôm sáo, tôm gân) làm nhân bánh. Vì sinh sống ở vùng nước lợ nên chúng hội tụ đặc tính của cả tôm biển và tôm sông, tuy kích thước nhỏ so với các loại khác nhưng thịt rất chắc, ngọt, vỏ mỏng, sau chế biến thịt không bị teo lại và có màu đỏ tươi rất đẹp.
Những món giải ngấy dễ thấy trên các gánh hàng rong dọc sông Hương ngày hè cũng được mang vào thực đơn: nước đậu ván rang, chè đậu ván với hương thơm và vị ngọt đặc trưng, vừa ăn chơi vừa có công dụng phòng cảm nắng và chống mất nước.
Ở O Phương, ký ức về Huế càng rõ mồn một bởi không gian quán. Từ bộ bàn ghế sờn cũ, đồ thủ công đan bằng tre nứa, cái tủ chè đến lồng đèn giấy hay tranh phượng trang trí đều chất chứa vẻ đẹp văn hóa xưa của vùng cố đô nói riêng và Trung Bộ nói chung. Trong lúc đợi đồ ngon được mang lên, đâu đó có hương nhang trầm thoang thoảng, tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng và bên ngoài hàng tre lao xao như kể chuyện ngày xưa,
“O gởi!” Tô bún nghi ngút khói đã bày ra trong giọng Huế thân thương, ngọt ngào.
Tổng kết:
- Giờ mở cửa: 07h30 sáng - 9h30 tối hàng ngày
- Chỗ gửi xe: Tại vườn quán
- Giá: $ (dưới 100.000VND)
- Giao hàng: Grab, Shopeefood
O Phương - Món ngon sông Hương
162 Điện Biên Phủ, Phường Xuân Hòa, TP. Hồ Chí Minh
