Sài·gòn·eer

in Ăn

Hẻm Gems: Hương vị phương Bắc tại CCCP và những hoài niệm về Liên Xô của bố tôi

Ký ức sớm nhất của tôi về bữa sáng là bát mì Omachi hương bò hầm thịt băm và cà chua. Những hôm chán mì, mẹ lại dọn cho tôi một suất hệt như của bố: bánh mì đen, bơ và trứng cá tầm Nga. Háo hức học theo, tôi hồ hởi kết nạp món này vào thực đơn ăn sáng, thế luôn chỗ của bát mì quen thuộc.

in Văn Hóa Ẩm Thực

Ghé thăm chợ Bà Hoa, nơi lưu giữ hương vị miền Trung thân thương giữa Sài Gòn

Gia đình tôi sống ở Sài Gòn, cách rất xa quê hương Quảng Ngãi. Một năm, chúng tôi chỉ về quê vài lần, và lần nào cũng được ăn ngon: bánh tráng nướng thịt lụi, bánh gói chan mắm ớt tỏi, ram chiên giòn... Vậy nên, mỗi khi trở lên thành phố, tôi lại nhớ da diết vị ngon quê nhà.

in Ăn

Hẻm Gems: Om Momo, nơi vị đạo diễn phim kể chuyện văn hóa Tây Tạng bằng ẩm thực

Tôi đã biết đến momo từ lâu, nhưng mãi đến gần đây mới có dịp nếm thử khi ghé thăm Om Momo, một quán ăn Tây Tạng nhỏ xinh nằm khuất ở một góc khu Thảo Điền. Bước qua cánh cửa quán, một thế giới sinh động lập tức mở ra. Ngay giữa không gian là bức tượng bí ẩn lấp ló sau tấm rèm hình trụ màu ngọc lam. Trên tường treo đầy những bức ảnh và tác phẩm nghệ thuật rực rỡ sắc màu. Và xen kẽ là các dãy bàn nơi thực khách hàn huyên dưới ánh đèn đá muối ấm áp.

in Văn Hóa Ẩm Thực

Hóa ra người Việt không uống sữa đậu nành thay nước lọc?

Trong ký ức của tôi, hình ảnh người phục vụ bưng ra ly sữa đậu nành luôn đi kèm với một niềm háo hức khó tả. Đó là những ngày tôi theo gia đình đến các quán ăn Việt ở Quận 13, khu phố Tàu trứ danh của Paris. Là một đứa trẻ gốc Việt lớn lên trên đất Pháp, dù muốn hay không, tôi vẫn thường xuyên bị người thân kéo đến khu phố này. Với tôi ngày đó, ly sữa đậu nành đại diện cho tất cả những gì tinh túy nhất của đồ uống Việt trong một bữa cơm, một cái nhìn hiếm hoi giúp tôi hình dung về nếp sống thường nhật của cha ông mình.

in Uống

Hẻm Gems: Nhâm nhi shochu, cởi bỏ 'mặt nạ xã hội' tại Bar Mitsuboshi

Trong ký ức về những ngày ở Nhật, tôi nhớ nhất những lần thả mình lạc lối giữa các yokocho, những con ngõ hẹp san sát quán xá, nơi tôi có thể đẩy đại một cánh cửa nào đó mà chẳng biết điều gì đang chờ đợi phía sau. Đó có thể là một sạp gỗ sáng choang ánh đèn với những vị khách ồn ào đang cụng ly bôm bốp, hoặc một quán bar kiểu Manhattan thế kỷ 19, tĩnh lặng đến mức chỉ thấy làn khói thuốc vẩn vơ và những vệt sáng xuyên qua hàng chai whisky trên kệ.

in Ăn

Hẻm Gems: Hà Ký Mì Gia, tiệm mì đời thứ nhất với tâm hồn đời thứ ba

Là một người thích ăn ngon, sở thích của tôi mỗi cuối tuần là len lỏi giữa các con đường để tìm những hương vị mới, những ngách văn hóa còn lạ lẫm. Một tiệm ăn sẽ ở lại tâm trí tôi nếu nó ngon, đương nhiên, nhưng phải kèm một không gian đậm đà bản sắc. Và trong một lần thám hiểm ẩm thực như thế, tôi tình cờ bắt gặp Hà Ký. 

Paul Christiansen

in Ăn

Ngõ Nooks: Ăn Maqluba, gửi gắm khát vọng hòa bình tại nhà hàng Palestine duy nhất Việt Nam

"Nếu có trái tim và khối óc, bạn chắc chắn sẽ ủng hộ Palestine,” Saleem Hammad khẳng định khi chúng tôi cùng nhâm nhi tá...

Khôi Phạm

in Ăn & Uống

Khi bánh giò truyền thống bị 'nhựa hóa' giữa thời đại sản xuất hàng loạt

Ai có thể nhớ hết được lần đầu tiên được nếm thử một món ăn mới mẻ? Với những món quốc dân như hủ tiếu, bún riêu hay cơm tấm, có lẽ đó là chuyện không tưởng, nhưng đối với tôi, lần đầu cầm trên tay cái bánh giò có ấn tượng sâu đậm: nó đến từ một chú bán bánh rong có tiếng rao giọng Bắc đặc trưng “chưng, gai, bánh giò.”